Bubbles

Today, in the spur of the moment, I got my very first tattoo.

I have been thinking about getting one since forever, but could never gather enough determination to get one. In retrospective, I think I only liked the idea of getting a tattoo.

Deep within, I hesitated, I never sat down to plan it all out. One part of me wanted to do it for the glamorous image, the somewhat meaning. The other part, the larger one was sacred that I would make a mistake. Have I thought this through? Is it good enough to be on me for the rest of my life. “The rest of my life” sounds so intimidating.

I guess I didn’t love myself enough before. I guess the fear of commitment to my decision comes from the lack of sincerity.

I guess I wanted to be in my comfort bubble

Now. I burst another bubble.

The process lasted about 30 minutes. It felt like the first time I hit the gym back in 8th grade, or the first time I jerked off in 9th grade, or the first time I had sex.

The novel sensation brought me through the spectrum of emotions. I felt the pain of needle chipping away bits of my flesh first. I could handle it, easy peasy. I felt the a rising early form of regret. I concentrated to shut my mind, to yield, gave up and surrender to whatever feeling it offers.

Then a sense of relief came. I felt at ease with the pain. I felt the breeze sneaking in through the window. I saw the passion flairing through my tattoo artist’s eyes. I got out of my head and into the real world.

My social-based perception got a bit thinner, replaced by actual, personal experience. In other words, getting a tattoo is not that big of a deal. 

If you do it for yourself and not to impress anybody, you can never go wrong.
I’m happy with my new tattoo.

Advertisements

Mưa phùn

Tiết trời Hà Nội đang chuyển hóa thành một hỗn hợp giữa bùn lầy, hơi nước tại nhiệt độ man mát.

Cái nồm ẩm ướt này là cái phần khó ưa nhất của mùa xuân. Nó khiến mọi thứ thật bẩn thỉu và khó gần. Chả ai muốn chạm vào ai, hay chạm cái gì cả.

Lạ ghê, không thấy nhà thơ văn ngày xưa nào đề cập tới sự nồm tưởi khi miêu tả xuân sang, muôn hoa đua nở. Chắc các ông, các bà ấy cũng thấy tởm lắm.

Nhà tôi ở Bắc Ninh thì nồm kinh. Có lẽ do hướng nhà. Cứ tháng 2, tháng 3, ngôi nhà lại ướt sũng và bẩn thỉu.

Tôi từng ghét nó lắm. Không hiểu rằng nó là lẽ tất yếu của thiên nhiên, âm với dương trộn lẫn với tỉ lệ thay đổi theo mùa.

Muốn có thời tiết ấm áp, muốn có đất nền tươi tốt thì phải chấp nhận cái xấu trong cái tốt.

Tôi thầm nghĩ vậy khi đạp xe đi án. Trời mưa nhíu nhíu như muốn vuốt ve tôi. Ánh đèn đường long bong sáng. Nhạc đập bên tai, trống và kèn. Tự nhiên thấy cuộc sống cũng không quá tệ, và cũng trân trọng cái bẩn thỉu của trời nồm hơn.

Tại Domino Pizza Nguyễn Khánh Toàn lúc 20:38.

Urges

I have an urge to masturbate right now. But i decided not to. Instead I’m writing a few lines as a form of celebration.

Resisting impulses is not always easy. I know this first hand through years of jerking off, sleeping in, saying something inappropriate or just simply doing irrational thing.

I view those failures are a sign of poor willpower.

But is it? Or is it the lack of self-love?

The latter way to think about these is much more romantic and soothing for my taste. I’m loving myself right now for giving up on porn and masturbation.

But I still need to work on my sleeping schedule tho lol