Một tuần

Một tuần vừa rồi tôi ngừng viết nhật ký hàng ngày. Nếu để viện ra một lí do lười thì cũng đúng nhưng chưa đủ, cơ mà cứ tạm cho rằng tôi đã lười để tiện lí giải cho những chuyện cũng đã xảy ra trong tuần vừa qua.

Tôi vẫn đang cân 4 việc. Vừa mới tuần trước chính thức trở thành một AIESECer, vẫn là đồng chủ tịch cho Hanoi Socratic Society, vừa kết thúc việc dạy với một học sinh và vẫn là sinh viên năm nhất học viện Ngoại Giao.

Và hiện tại tôi đều không ổn trên cả bốn phương diện. Như đã viết, tôi cho rằng chính yếu tố lười đã dẫn tới việc này. Sếp của tôi ở AIESEC nói tôi chưa tích cực cố gắng cho tổ chức, mà chỉ cố hoàn thành việc cho kịp deadline. Có một phần nào đó trong tôi không muốn đồng ý với nhận định trên. Phần đó muốn kể ra những việc tôi đã làm cho tổ chức, ngay cả lúc mệt rũ người, hay phải sắp xếp đặt ưu tiên cho AIESEC trước tiên. Phần đó muốn nói rằng tôi đang gặp nhiều khó khăn và phải đối mặt với nhiều bất công.

Một phần khác thì tôi muốn thừa nhận. Đúng là tôi đã chưa cả gần chạm tới khả năng mà mình có thể cống hiến được cho AIESEC. Đúng là tôi đã có thể lên kế hoạch cho bản thân hợp lí hơn để không bị dồn việc và sấp mặt với deadline. Và kể cả nếu phần kia có nhiều hơn, việc đặt trách nhiệm lên chính bản thân cũng sẽ hữu hiệu hơn. Vì nếu tôi làm sai, tôi cũng có thể tự làm đúng!

Giải pháp: lên kế hoạch cụ thể và bám vào kế hoạch đó. Thứ hai tuần sau tôi sẽ gặp anh Dũng để lên kế hoạch Event Planning. Nhưng chiều mai tôi sẽ dành 2 tiếng để thực hiện nghiên cứu cho việc đó, không thể đến với anh Dũng với cái đầu rỗng và hai bàn tay trắng.

Việc thứ hai: Hanoi Socratic đang gặp vấn đề trầm trọng trong việc thu hút sự quan tâm của cộng tác viên. Và nếu không cả có sự quan tâm thì sao tôi có thể yêu cầu sự tận tâm với câu lạc bộ, sự cố gắng để thay đổi cả lối sống để phù hợp với quy trình tự học mà chúng tôi đã đặt ra. Socratic đang âm ỉ cháy trên một bãi lửa, và nếu tôi không khẩn trương, một đám cháy to sẽ đốt hết cả một mẻ cộng tác viên này. Và đám khói sẽ bốc lên, kéo theo cả danh tiếng của Socratic trong lòng của ít nhất 40 người. Chúng tôi đã đề ra giải pháp để thu hút sự quan tâm của mọi người. Nhưng bản thân tôi thấy vẫn còn nhiều rủi ro.

Giải pháp: tăng độ cuốn hút, kéo theo càng nhiều cộng tác viên gắn bó càng tốt thông qua các buổi thảo luận. Đồng thời tôi phải đốc thúc cả core team để có chung một vision. Và chính bản thân cũng phải thực hiện thật tốt nhiệm vụ phân ban của mình.

Việc thứ ba: dạy thêm. Tôi đã được nhận tháng lương đầu tiên trong đời – 3 tờ 200k. Thật là lạ. Tôi vẫn chưa thể quen với việc mình là người lao động, mình là người đã kiếm được ra số tiền này. Nhưng cũng một phần trong tôi thấy phải có trách nhiệm hơn với em Dũng – một cậu học sinh lớp 12 đang chật vật với môn tiếng Anh. Tôi có trách nhiệm phải dạy em thật chỉnh chu và cẩn thận. Tôi phải có lộ trình sẵn vạch ra cho Dũng. Không thể để thời gian trôi vùn vụt mà không có kế hoạch rồi trông chờ Dũng tự giỏi dần lên được! 

Tôi đã kết thúc việc dạy chị Thảo, 2 ngày nữa là chị đi thi. Nhưng thú thực tôi không hề yên tâm. Chị vẫn còn quá non và khả năng cao sẽ không hoàn thành được mục tiêu chúng tôi đặt ra.

Giải pháp: rút kinh nghiệm từ việc của chị Thảo, tôi phải vạch ra kế hoạch cho Dũng. Tôi muốn tối mai sẽ dành ra để lên kế hoạch cho Dũng. Cụ thể đến tận ngày đi thi đại học, các giáo trình tôi sẽ sử dụng, các chặng khác nhau như thế nào.

Việc thứ tư: tôi ngủ dậy muộn. Đây là cái tưởng chừng đơn giản nhưng lại nảy sinh vô vàn vấn đề. Tôi không rõ liệu mình có được thi Đại cương Triết lí Marx Lenin, Công tác Ngoại giao hay không. Tôi bỏ rất nhiều bài giảng chỉ vì đến muộn. Tôi ngủ trên lớp vì thiếu ngủ và bỏ ăn sáng. Tất cả dẫn đến những ngày thiếu năng suất, từ sáng đến trưa đến chiều đến tối. 

Đồng thời việc thực hiện các bài thuyết trình vẫn chưa đạt mục tiêu. Tôi vẫn bị gấp gáp, sơ sài trong khâu chuẩn bị. Tôi vẫn bị dồn việc, dù đã biết mình sẽ phải làm gì vào tuần tới.

Cái này tôi cho nguyên cớ cũng là do cái tính lười và chây lì mà ra. Tôi vẫn có thời gian giải trí, thức đêm để xem Youtube dạo thì tức là tôi vẫn còn thời gian cho học, cho bài tập, cho thuyết trình.

Chỉ có duy nhất một việc vẫn ổn, thậm chí ổn hơn là tập luyện thể hình. Tôi đang trên tuần thứ hai của kế hoạch Frank Yang. Và mọi thứ đang khá tốt đẹp. Tôi khỏe hơn tôi tưởng nhiều và sẽ còn tiếp tục khỏe nữa. Đồng thời qua vài ngày nhồi nhét thì cân nặng cũng ních lên một chút. Cao Khánh đã trở lại với múc 53kg, béo nhất từ lúc đẻ ra tới giờ.

Vậy chung quy: tôi cần lên kế hoạch và bám theo kế hoạch. Có vậy mới bớt lười. Có vậy mới bớt khổ. Có vậy mới thảnh thơi.

Daily journal#24

00:01 11/11/20172017

Advertisements

No kễnh bụng.

Tôi đã vừa suýt nôn trước khi tắm; phải đứng khựng lại, tìm lại hơi thở của mình để lắng cái phản xạ đó xuống. Tôi thấy bụng mình đang chật ních, thức ăn và nước uống đang trộn trạo nhốn nháo trong đó, chèn vào các khoang chứa khiến tôi có hơi nhức một chút.

Chẳng là tôi vừa đi tập về, đang muốn tăng cân nên uống thêm whey protein supermass – một dạng thuốc uống bổ sung các chất dinh dưỡng cho cơ thể của những người đi tập. Đã vậy trước đó tôi có ăn 3 bát cơm, vốn dĩ đã nhiều hơn bình thường.

Ngày hôm nay mọi việc diễn ra khá năng suất, trừ buổi tối có bị hao hụt đi vì ăn cơm muộn, đi tập về muộn và có một cuộc nói chuyện với đứa em họ.

Vì vậy mà buổi tối không dành được thời gian để học tâm lý học. Nhưng sáng mai sẽ được nghỉ ca 2 và tôi sẽ lấy khoảng thời gian trống đó để bù vào ngay. Phải khẩn trương không thì mọi chuyện lại vỡ lở mất.

Sáng mai tôi sẽ học triết, lần này nhất định không ngủ trong lớp! Rồi tiếp đến là học tâm lý học, buổi trưa sẽ deal giá với bên Today Studio cho AIESEC. Buổi chiều sau khi dạy chị Thảo thì tôi sẽ làm các công việc cho AIESEC: mai phải viết lại email và tiếp tục tìm chỗ overnight. Tôi sẽ phải cố tạo result ít nhất là với 2 nơi trong ngày mai.

Tối mai tôi sẽ chơi với bạn bè trong lớp! Và bây giờ ngủ khò cho đủ giấc cái đã

Daily Journal #23 23:38 2 11 2017

Hôm nay mọi thứ có suôn sẻ được hơn hôm qua. Nhưng tôi cảm thấy vẫn thiếu hụt gì đó.

Sáng tôi dành thời gian trên lớp, cố đọc thêm quyển sách về chiến tranh của Ian Morris thay vì nghe giảng giờ Công tác ngoại giao, nhưng sau đó lại ngủ gật. Kiểu gì cũng ngủ gật được, cái này phải sửa gấp. Tôi không muốn phí thời gian kiểu đó.

Chắc chắn ngày mai tôi sẽ không ngủ trong lớp.

Nhóm tôi thuyết trình trong giờ văn hóa Việt Nam. Và chúng tôi đã trình bày một cách nhàm chán, buồn tẻ và hời hợt. Chủ đề về ma quỷ có vô vàn nguồn hay để đọc, để đào sâu, để làm tư liệu hình ảnh âm thanh, vậy mà chúng tôi lại cho các bạn 15 phút nhìn chúng tôi đọc từ slide.

Đây là lỗi tại tôi! Tôi là người thủ lĩnh của nhóm và đã bỏ giữa chừng. Tôi đã không thúc ép mọi người để hoàn thiện việc chuẩn bị tốt hơn. Tôi đã không kiểm kê lại powerpoint để lược bỏ bớt chữ và thêm hình ảnh. Tôi đã không sát sao mọi người trong quá trình chuẩn bị. Tôi đã không nhận phần việc vất vả, mà lại chọn một việc dễ dãi và đơn giản, một việc chỉ ngốn tôi 40 phút. Nếu tôi sắp trở thành một AIESECer thì tôi đã không thực hiện giá trí đầu tiên của tổ chức: “Vươn tới chất lượng trong công việc!”

Tôi có bài thuyết trình tâm lý học và bài xã hội học tiếp tới cần triển khai. Bài xã hội học tôi đã có Đốp đứng ra làm phần lớn, còn bài Tâm lý học tôi cần dẫn dắt mọi người. Tôi cần làm tốt hơn. Ngày mai tôi sẽ trích ra 2 tiếng để đọc kỹ bài về tâm lý học và hoàn thành sơ đồ của bài. Có lẽ lần này tôi cũng sẽ là người thực hiện powerpoint cho cả nhóm nếu không có ai chủ động đứng ra nhận.

Một diễn biến vui hơn, chị Nhung đã nói chuyện với tôi trở lại. Vậy là chúng tôi sẽ tiếp tục yêu nhau sau trận cãi vã này. Đây là tin vui, tôi thích.

Diễn biến vui tiếp, tôi thực hiện được toàn bộ câc bài tập chân của Frank trong ngày. Tôi tự hào vì đã hoàn thành!

Trưa mai tôi sẽ đi quay việc tập luyện để làm tư liệu cho vlog mới: Tại sao tập thể hình giống như đi viện.

Sáng mai tôi sẽ enroll vào khóa Morality và học course 2 để chuẩn bị 2 câu hỏi thảo luận.

Chiều mai sẽ dạy Dũng. Sau đó sẽ nghiên cứu về chỗ Studio chụp hình. Rồi tiếp đến là chỗ overnight!

Tối mai sẽ dành 2 tiếng để làm tâm lý học.

Hãy để ngày mai là ngày tôi năng suất!

Daily Journal #22

00:35 2/11/2017