Gió Mùa Đông Về

Đầu tháng 9, tôi kết luận ngày tựu trường là thời điểm của trầm cảm. Ít nhất 2 năm trở lại đây, tâm trạng tôi đều rơi vào một khoảng trũng sình lầy vào những ngày đầu thu. Nhanh nhảu kết luận, tôi cho rằng do sự thay đổi đột ngột trong giờ giấc sinh hoạt đã dẫn đến sự thay đổi trong tâm trạng.

Còn đầu đông, tôi trải qua một chuyển biến nữa trong tinh thần. Trời dần trở lạnh, gió thổi qua khung cửa sổ Nhà Xanh, thỉnh thoảng có những cơn mưa dầm đủ khiến những ai ngại bùn lầy ướt át phát cáu. Tôi lại cảm thấy tràn đấy sức sống hơn bao giờ hết. Tôi muốn viết nhiều hơn. Tôi muốn làm nhiều thứ. Tôi muốn chăm lo bản thân mình. Tôi muốn được tập luyện, gặp gỡ những người mới, làm thật tốt những nhiệm vụ của mình. Có gì đó thôi thúc tôi, có gì đó muốn tôi đương đầu với cơn lạnh ngoài kia với tốc độ, với sự mạnh bạo và quyết đoán.

Tôi muốn tập trung. Tôi chẳng còn ham những ngày thức đêm ngủ muộn để sáng hôm sau mệt nhoài, ngáp ngáp. Tôi chẳng muốn vùi đầu vào game hay xem phim hay đọc truyện. Tôi cũng chẳng muốn quá nhiều tiệc tùng, đàn đúm.

Ngay lúc này, thứ tôi muốn là một nề nếp, một nét trật tự để kéo tất cả những sự kiện trong ngày thành một lề lối thẳng hàng. Tôi không ngại lập đi lập lại những công việc nhàm chán mỗi ngày. Tôi không ngại đi ngủ sớm.

Chỉ một vài năm trước, tôi sẽ chẳng thể hiểu nổi điều này. Đương nhiên lúc đó tôi đã biết rằng việc duy trì một nề nếp, thói quen hữu ích ổn định sẽ là một khoản đầu tư vô cùng khôn ngoan cho tương lai. Tôi biết là như vậy, nhưng chỉ dừng lại ở mức biết thôi. Nhưng giờ tôi đã biết nó cảm giác thế nào. Tôi đã nếm được cái vị của sự quy củ. Cái cảm giác của việc đi ngủ ngon lành vào buổi tối sau một ngày dài và biết rằng, ngày mai mọi thứ sẽ tốt hơn, rằng mình đang tiến dần đến những mục tiêu trong đầu, rằng bản thân đã chịu đựng thử thách.

Phải mau đi ngủ sớm thôi!

10:56 18 10 2017

Daily Journal #11

Advertisements

Máy đang đơ!

Lần nào cũng như lần nào. Cứ y như rằng phải đến sát sịt ngày chiếu vid thì mới chịu ngồi vào chỉnh sửa lắp ghép. Vậy là sinh ra một đống các thể loại vấn đề. Bí thời gian nên làm nhanh nhảu, không trau chuốt được chi tiết, không tìm được cách ghép sao các đoạn sao cho mượt.

Lần này tôi cũng đã vận động thành công lũ con trai Truyền thông cùng nhau làm một clip ngắn nhân dịp 20 tháng 10. Thật may mắn khi cả lũ đều hớn hở, năng nổ trong quá trình làm. Nhưng tôi biết clip lần này sẽ không được hay, và lỗi nằm ở tôi.

Tôi vẫn chưa thoát được khỏi cái lối suy nghĩ ăn xổi cẩu thả, ẩu đoảng trong cách làm việc. Lúc quay thì chủ quan ậm à nghĩ rằng từng đây cảnh sẽ vừa đủ khít với phân đoạn của clip, các đoạn sẽ tự động nối với nhau, âm nhạc cũng sẽ đơn giản. Nhưng khi thật sự phải sắp xếp tất cả và xoay sở để biến nó thành một thứ tổng thể hoàn chỉnh, việc thiếu tính toán trong khâu chuẩn bị lộ rõ mồn một.

Càng đi vào chi tiết trong khâu chuẩn bị thì video sẽ càng đầy đủ. Tôi cần viết hẳn một script rõ ràng từng phân cảnh. Tôi cần hình dung ra storyboard rồi note lại để giải thích cho mọi người. Tôi cần tính toán từng phút mình sẽ làm gì trong video, từng phân cảnh cụ thể sẽ diễn ra các hoạt động nào. Và khi quay thật thì cũng không được hời hợt, dễ tính với cảnh. Quay nhiều lần nếu cần thiết, phải cố lấy tạo được nhiều lựa chọn cho khâu chỉnh sửa còn có các gia vị để mà chế biến.

Lần này video không tốt, lỗi là tại tôi đã bất cẩn và thiếu chuyên nghiệp. Thật cay khi tôi biết mình có thể làm tốt hơn rất nhiều.

Daily Journal #12

1:22 20 10 2017

Mọi thứ có đôi chút bừa bộn một chút. Giờ đã hơn một giờ và tôi bắt đầu chuẩn bị đi ngủ. Hai mắt chỉ mở được hờ hờ như đứa phê cần. Nếu chiều tối tôi không tranh thủ chợp mắt 45 phút thì có lẽ đã không trụ được đến lúc này.

Cả chiều tôi dành để quay video cùng mấy đứa con trai trong lớp để làm quà 20 tháng 10 cho hội chị em. Và cả chiều mai cũng sẽ lại như vậy. Tôi quý nhóm 6 đứa con trai lớp mới. Cho đến bây giờ, mỗi đứa đúng thật là có một vẻ riêng biệt nhưng đều chung một số điểm tốt. Chúng nó đều trách nhiệm, năng nổ và chủ động trong việc làm. Không có thằng nào quá tự cao tự đại hay quá dị biệt mà gây khó dễ cho nhau. Có lẽ tôi là thằng thường xuyên tách mình nhất ra khỏi lớp trong cả 6 đứa con trai. Tất cả chúng nó đều đã đi chơi với lớp ít nhất một lần.

Tuần này cả lũ còn hẹn nhau đi ăn nướng hoặc là nhậu nhoẹt bia hơi gì đó. Có lẽ vào chiều tối thứ bảy, khi sắp xếp công việc đã ổn thỏa.

Quả đúng là khi mở lòng ra chút thì các cuộc tương tác sẽ mượt mà hơn.

Tại một diễn biến khác. Hôm nay các bạn nữ trong lớp có khen tôi đẹp trai. Đã khá lâu mọi người mới nhìn nhận tôi với cái thuộc tính này. Nghĩ lại cũng thấy hơi thinh thích một cách kỳ kỳ. Nhưng kỳ lạ hơn, tôi được báo rằng có một người sử dụng ảnh đại diện là mặt tôi. Thậm chí ảnh nổi bật cũng là ảnh mặt tôi, với cái filter Black n White đập lên rồi Gạch trắng qua. Tôi thấy vừa sợ vừa thích thú về việc đó.

Daily Journal #10 18 10 2017 1:21

Nhà Xanh Ngày Đầu Đông

Nhà Xanh, cách nửa đêm 2 phút. Ngôi nhà của những tiếng cười, ít nhất là cho tới thời điểm này. Sống với nhau được 2 tháng, bọn tôi vẫn đang duy trì được không khí huyên náo, có phần hơi vui quá.

Chúng tôi đề ra kế hoạch tắt đèn lúc 11 giờ, một bước tiến tới viễn cảnh của những thanh niên đại học sinh sống lành mạnh và có kế hoạch. Nhưng giờ thì cả phòng vẫn đang ngồi nói chuyện rôm rả.

Kì lạ khi bốn thằng đã quen cái mặt nhau đến hơn 7 năm rồi nhưng vẫn chưa hết chuyện để nói. Trái lại, càng ngày bọn tôi càng có nhiều chuyện để nói hơn. Sở thích mỗi thằng một khác, tạo ra những chủ đề mới cho cả lũ thảo luận. Rồi kỉ niệm nối tiếp các kỉ niệm, mỗi lần nhắc lại chuyện cũ là một lần cười vang, dù việc đó có là một trò đùa đã được nhai đến cả chục lần.

Tôi thích ở với chúng nó. Bằng màu nhiệm nào đó, bốn đứa vẫn chưa có trận cãi nhau to nào, chưa có dấu hiệu nào cho thấy một bất đồng căng đen đét. Chúng tôi cãi vã nhỏ rồi lại giảng hòa. Có thể chúng tôi sẽ duy trì được cái hộ gia đình này đến hết năm tư.

Như vậy thì sẽ rất tuyệt.

Daily Journal #9

12:20 AM 17 10 2017

Ngày chủ nhật mới

Tôi đã quá lịch 5 phút để hoàn thành mục tiêu lên giường xong xuôi lúc 11 giờ, nhưng có lẽ vẫn đủ để đi ngủ trước 11 rưỡi. Và khả năng cao điều này sẽ khiến việc dậy sớm hơn vào sáng mai dễ dàng hơn, dẫn đến việc tôi có thể ngồi thiền vào buổi sáng. Một loạt các chuỗi hoạt động sẽ đảm bảo sự duy trì và cải thiện những thói quen thường ngày.

Rồi mai tôi còn đi tập, rồi tôi sẽ ăn thật nhiều, tôi sẽ to lên và khỏe mạnh hơn. Chiều mai tôi còn làm cả bài thi Tâm lý học mất đến cả vài tiếng. Tôi chăm chỉ lắm, vì vậy nên tôi hay được điểm cao.

Tôi nhận thấy rằng bản thân mình không phải một người dễ hòa đồng. Đôi khi, đây là điểm tốt, nó giúp bảo tồn cái chất riêng, cái đặc biệt của cá nhân. Nhưng khi cá nhân đó không thử cho cơ hội để cái riêng của mình được cọ sát với những thế lực bên ngoài, việc bảo tồn sẽ na ná với hình thức bế quan tỏa cảng của Trung Hoa kỳ vĩ những năm trước.

Tôi nhận thấy bản thân đang đi theo lối mòn của Trung Quốc. Tôi không chia sẻ nhiều về bản thân cho những người mới, tôi không cười nói thoải mái và tự nhiên, tôi không hớn hở, vui vẻ. Tôi thừa nhận, tôi muốn làm những việc trên. Tôi muốn chia sẻ, tôi muốn vui cười chứ. Nhưng cứ có gì đó xa cách, một rào cản chặn tôi khỏi làm vậy. Nó biến tôi thành một người lạnh lùng, tính toán và kiệm lời. Tôi không thích hình ảnh đó của cá nhân mình. Tôi không thích việc nó cô lập đầu óc tôi lại rồi xây những hào thật sâu, những bức tường thật cao để che chắn.

Tôi cảm thấy điều đó là không đúng.

Tôi có thể cố gắng hơn thế này. Tôi có thể vui vẻ hơn, nhiệt tình hơn, hoạt náo hơn. Và mai tôi sẽ làm như vậy trên lớp!

Daily Journal #8

23:19 15 10 2017

Tuần 1: Tổng kết

Tôi đã viết trở lại được một tuần. Nhìn lại cả tuần qua, tôi cũng không quá bận rộn với công việc và đã dành được kha khá thời gian cho việc đọc sách, suy nghĩ và viết lách.

Tâm Trạng

Dạo gần đây tôi cảm thấy khá vui, khá trọn vẹn nói chung. Đó là cái cảm giác của một nụ cười mỉm trước tất cả, không quá háo hức, không quá bung tràn, thăng hoa vì một niềm tích cực.

Vài ngày trước, tôi có đọc về chương Tình Nhân – the Lover trong quyển sách King, Warrior, Magician, Lover: the 4 underlying architypes of masculinity. Họ miêu tả khuôn mẫu của Tình Nhân là sự hòa mình trọn vẹn với vạn vật, là sự đồng nhất với cái vô thức. Đây là những con người quay cuồng trong những xúc cảm, là những người nghệ sĩ luôn bung trào cảm hứng. Nhưng không phải chỉ luôn có cầu vồng và kỳ lân lọt vào tầm ngắm của ta. Tình Nhân là nguồn năng lượng mở toang băng thông kết nối ta và những gì không phải ta. Nỗi buồn cũng sẽ được khuếch đại cùng với niềm vui. Và cái cười mỉm, cái hạnh phúc mà tôi đang hướng tới là việc đứng lên trên cái 50 buồn 50 vui, thoát ra khỏi vòng kìm hãm của những cảm xúc để rồi một loại cảm xúc mới sẽ tới và lấp đầy ta.

Tôi không rõ có thể gọi trạng thái đó là một xúc cảm không, nhưng đó là những gì tôi nghĩ khi tôi nói đến hạnh phúc.

Đọc Sách

Tôi có chăm chỉ đọc sách hơn dạo gần đây. Tôi đang ở mức 4% với quyển Tội ác và Trừng phạt của Fyodor Dostoyevsky, và sẽ cố gắng hoàn thành xong tác phẩm này trong 2 tuần tới. Giáo sư Jordan B Peterson đặt ra một bảo tôi làm vậy trong lời khuyên của ông dành cho giới trẻ. Theo ông, nếu tôi muốn thay đổi thế giới, trước tiên tôi phải thay đổi bản thân một cách chỉnh chu. Điều đó đòi hỏi tôi có một hệ thống tư tưởng và kỹ năng tư duy được mài dũa qua việc hấp thụ và tiêu hóa những thành tựu về văn chương, triết học, tâm lý học của những người đi trước để lại. Chỉ khi đó, tôi có thể hành động để tốt cho bản thân của hôm nay, ngày mai và cả các khoảng dài trong tương lai; còn tốt cho cả bạn bè, gia đình và cộng đồng xung quanh.

Đây sẽ là một quá trình nghiên cứu dài dài.

Kết Luận

Có một vài điều tôi chưa hài lòng với bản thân trong tuần vừa rồi. Tôi không thiền đủ 7 ngày. Tôi không tập gym đủ 4 buổi. Tôi không đi ngủ và dậy đúng giờ như mong muốn. Tất cả việc này có thể quy lại về vấn đề quản lý giờ giấc sinh hoạt và điều tiết năng lượng xuyên suốt trong ngày.

Tuần sau tôi sẽ luôn đi lên giường và sẵn sàng đi ngủ lúc 11 giờ, ngủ trước 11 rưỡi. Tôi sẽ cố gắng dậy lúc 5h15. Tôi sẽ đi tập gym đủ 4 buổi trong tuần. Tôi sẽ ngồi thiền 20 phút mỗi ngày. Và đương nhiên, tôi sẽ tiếp tục viết nhật ký đều đặn.

Daily Journal #7

12:01 15 10 2017

Tôi đã viết 100 bài!

Nhận thông báo của WordPress rằng Beingcaokhanh đã có 100 bài post, tôi lập tức muốn quay trở lại những bài đầu tiên để cố nhận diện những câu chữ, những suy nghĩ cách đây đã hơn một năm.

Nhưng không đủ kiên trì để lướt feed WordPress, tôi đành lục lại Facebook. Bài đầu tiên mà tôi viết là về một bức ảnh của Chaien và Chaiko hôn nhau. Nó là cái dạng ảnh ta vẫn hay truyền trong các box chat để đục khoét tuổi thơ. Ngẫm thì nó giống một xác con rắn chết anh tôi đã dùng để dọa đám trẻ con trong xóm hồi còn bé.

14088538_676748665807648_6235305163212524886_n

Nhưng có gì đó khác trong lần đó, tôi không coi nó là trò đùa đơn giản. Tôi có một thôi thúc muốn lí giải tại sao một người có thể tạo ra bức ảnh đó, hoặc thậm chí tốt hơn, liệu bức ảnh tưởng chừng là không thể chấp nhận được đó có thể ẩn chứa những lí giải đằng sau sự giật gân, gây sốc hay không. Tôi còn nhớ trong người cảm thấy cái thôi thúc, cái bập bùng rạo rực phấn khích trong lồng ngực và mong muốn chia sẻ quan điểm của mình với mọi người. Tôi muốn gây sốc mọi người với sự táo bạo và kỳ quặc trong cách đặt vấn đề của mình và háo hức muốn xem phản ứng của họ sẽ ra sao.

Khi ăn trưa tại hàng bún chả gần nhà, tôi viết. Và đây là khởi đầu cho việc tìm ra khả năng viết lách của bản thân – một trò đùa hết sức nghiêm túc.

Nhìn lại, lời lẽ tôi chẳng hề trau chuốt, cách lập luận cũng chưa sắc và rõ ý, văn phong có phần lòe loẹt và rẻ tiền, đọc sao thấy giống mấy bà son phấn múa mép quyến rũ mấy anh công sở bụng bia lề phề. Nhưng nó vẫn là một khởi đầu tuyệt vời!

Và giờ, hơn một trăm bài viết sau, cũng có đôi chút cải thiện về việc dùng từ, đặt câu và cũng đâu đó tự mài cho riêng mình một văn phong đậm nét cá nhân hơn, tôi vẫn thấy sức bản thân còn chưa đâu vào đâu. Tôi vẫn là thằng bé mới lớn, cố bày tỏ ý kiến của mình về những gì nó thấy thú vị mà chẳng hề có đào tạo bài bản về cách thực hiện điều đó. Có lẽ tôi nên thay đổi việc này. Có lẽ trong 100 bài tiếp theo, tôi nên tiếp cận việc viết lách với một hệ thống và một mục đích rèn luyện cụ thể hơn.

Tôi đang trong quá trình đọc sách, lần này có cả tiểu thuyết. Hi vọng nó cũng sẽ giúp ích trong việc viết lách tương lai.

Daily Journal #6

12:54 14 10 2017

Khoảng Lặng Trong Ngày

Việc viết lách đã dần đi vào quỹ đạo, nhưng chưa thực sự được đặt vào một chỗ thuận lợi nhất. Tôi hay viết vào đêm muộn, khoảng quá 11 giờ, quá cái giờ mà tôi đang đặt ra cho bản thân để sắp sửa rồi đi ngủ. Tôi muốn ngủ sớm hơn và dậy sớm hơn, sắp xếp lại đồng hồ sinh học để cơ thể được sinh hoạt thuận theo cái lẽ tự nhiên vốn dĩ của nó, và đồng thời cũng là để tìm được những khoảng thời gian dành riêng cho bản thân mình.

Tôi sống cùng phòng với 3 đứa bạn thân. Bốn chúng tôi là một lũ luôn rôm rả và vui vui nhộn nhộn với những cái mồm luôn sẵn sàng để bàn tán và tranh luận. Tôi có một cô bạn gái cũng vui nhộn và nhí nhố chẳng kém. Và chúng tôi hay bông đùa với nhau hàng giờ với đủ các thể loại từ trên trời rơi xuống đất. Và những cuối tuần về nhà, tôi lại dành phần lớn thời gian nói chuyện với mẹ.

Gói gọn lại, tôi không có quá nhiều thời gian để nói chuyện và lắng nghe bản thân mình. Tôi cần một khoảng lặng nào đó, một khoảng cách nhất định với tất cả mọi người, tất cả vấn đề và thậm chí với cả chính những suy nghĩ lập đi lặp lại của chính mình. Tôi cần thời gian để bơi ra xa khỏi tất cả và lặng lẽ quan sát, nhìn ngắm chúng. Cũng vì vậy mà tôi cần thiền, viết hay đi những chuyến xe máy dài một mình.

Và có lẽ tất cả mọi người cũng cần phải tạo ra những khoảng lặng đó cho riêng mình. Quá dễ để chúng mình bị lôi vào cái nhộn nhịp và bận rộn của cuộc sống rồi dần mất đi định hướng bản thân. Quá dễ để chúng mình nghiện tất cả những chất xúc tác đến từ bên ngoài rồi đâm ra sợ hãi những khoảng lặng. Tôi tự hỏi liệu những người xung quanh tôi dành ra bao nhiêu thời gian trong một ngày để nghĩ, để chất vấn về một nhận định cá nhân hay để đơn giản chủ động hưởng thụ một khoảng khắc nào đó. Có gì đó bồn chồn và rạn vỡ trong mắt chúng ta, run run và lay động như một người đứng từ xa cố chỉ cây bút laze vào một điểm nhỏ xíu.

Một trong những khoảng khắc đáng nhớ nhất trong những lần đi chơi, hẹn hò với bạn bè của tôi là 5 phút yên lặng cạnh mặt hồ. Có tôi và bạn nữ, ngồi trên mép, chân ngúng nguẩy, mắt phóng đến mặt nước, đến những phản chiếu của các tòa nhà cao tầng quanh công viên rồi đến chính những tòa nhà đó. Và không một lời nói nào cắt ngang cái mặt hồ đó.

Tôi tin việc chủ động thiết lập những khoảng lặng trong ngày là cách tốt nhất để ta xử lý và hành động hiệu quả hơn trong những khoảng động. Nghĩ thử thì cũng hoàn toàn hợp lý, dù ta tiến từ phương diện logic hay âm dương hay tâm linh. Ta cần thời gian suy nghĩ để tự nhận xét, đánh giá và chỉnh sửa những hành vi của bân thân, ta cần ngắm kỹ cái tĩnh để phân biệt và hưởng thụ tốt hơn cái động, và ta cần bản thân thoải mái trong cả hai để luôn “ở trong” cuộc sống.

Tôi muốn khoảng lặng đó là vào khoảng từ 5 giờ 15 đến 6 giờ mỗi sáng. Nó ép tôi phải sắp xếp hợp lý tối hôm trước, đảm bảo một giấc ngủ ngon. Nó giúp tôi luôn có một thời gian dành cho bản thân, mặc cho ngày đó có hỗn loạn hay mệt nhọc đến đâu. Và việc hoàn thành một việc vào sáng sớm cũng giúp tạo đà cho cả một ngày năng động và hiệu quả.

Đây là kế hoạch 3 tháng của tôi. Tôi muốn đến sau tháng 12 của năm nay, việc này sẽ trở thành đi vào được thói quen của bản thân.

Daily Journal #5

11:54 12 10 2017

A Day Off

Ngày đại học nhàn nhã hiếm hoi đến vào một ngày thứ tư.

Sau buổi sáng học tại trường, tôi nhanh chóng ra về rồi đến nhà Nhung. Chúng tôi phóng đi mua vài món đồ Hàn Quốc để tích trữ thêm các hương vị cho tủ đồ bếp của Nhung. Chị ấy đang có những dự định mới về việc nấu ăn tại gia.

Nhung nói rằng từ giờ trở đi, mỗi bữa ăn đều sẽ được ghi hình lại. Điều đó tức là sau khi cơm canh xong xuôi hết, 2 tiếng sau tôi mới được ăn. Suy nghĩ này khiến tôi hơi buồn cười một chút. Nhưng tôi ủng hộ hoàn toàn Nhung trong việc này. Chị đang thực hiện những bước đi đầu tiên trên con đường trở thành một nhiếp ảnh gia đồ ăn. Chị cần tích trữ số lượng vốn liếng về ảnh và các bài viết, đồng thời cũng vẫn cần trau chuốt, mài dũa các kỹ năng của mình.

Một vấn đề mà Nhung sẽ rất dễ mắc phải là chị quá thông minh để có thể chăm chỉ. Tôi luôn ngỡ nếu ta có mười tiếng và học nhanh gấp 10 lần một người bình thường. Sau 10 giờ đó, hẳn khối lượng kiến thức và công việc ta hoàn thành sẽ phải gấp 10 lần họ. Nhưng bộ não con người hoạt động không chỉ dựa trên ý chí và logic, ta còn có bản năng và những nhu cầu cần thụ hưởng an nhàn luôn ghim sâu trong đầu. Nếu không có sự cố gắng một cách có kệ hoạch, ta cũng sẽ chỉ như người thường.

Nhưng Nhung cũng không hề lười biếng, ít nhất là trong mấy chuyện chụp chợt. Trong khi tôi dành cả buổi chiều vùi đầu vào ngủ nướng thì chị đã dành hơn hai tiếng để vừa nấu nướng vừa chụp ảnh. Tôi mới là đứa lười biếng trong cái mối quan hệ này.

Rồi chúng tôi ăn một bữa ăn nhà hàng. Gà gì đó của Hàn Quốc, có cả phô mai nấu nóng, dính bện vào thịt và những miếng bánh cơm, kèm theo là bí ngồi và cà rốt. Tất cả trộn trong một thứ tương ớt bột đặc trưng của Hàn Quốc. Tôi thích bữa ăn này, chị Nhung nấu ăn ngon lắm.

Tôi thực hiện thêm vài công việc lặt vặt rồi buổi tối của hai đứa mới bắt đầu. Tưởng chừng sẽ có một buổi tối êm đềm, nhẹ nhàng và ngủ sớm thì chị bỗng lên cơn dị ứng và đòi kem. Hai đứa quyết định xem phim. Đây là lúc có vài chuyện khó chịu xảy ra. Mạng mất lên xuống nên quá trình xem bị gián đoạn. 

Nhưng cái quan trọng là Nhung nói tôi là một người không biết và không muốn lắng nghe người khác, là người không tôn trọng ý kiến người khác mà thường xuyên áp đặt những sở thích, gu nhạc, gu phim của bản thân. Trong quá trình nghe nhạc thì tôi chỉ chăm chăm muốn cho Nhung nghe các thể loại nhạc của tôi mà không chịu nhận chiều ngược lại. Trong cả quá trình tôi ở bên Nhung, chị biết thêm về các thần tượng, những người thầy của tôi trong khi không hề có điều ngược lại.

Lúc đó, tôi đã thử nghĩ xem mình có thể nêu tên những ai mà Nhung đang theo dõi. Tôi biết về lối sống chị có follow một người với insta là Earth Mama, Nhung thích xem hai đứa con của chị ấy. Tôi biết về chụp ảnh nói chung thì có một anh tên là Peter Mckellen trên Insta và Youtube, người hướng dẫn các thủ thuật về chỉnh ảnh, chỉnh video và cách tạo feed. Tôi biết về giới chụp ảnh food photography Việt thì có anh Đức Bùi, anh Pandflavour.

Nhưng quả đúng, tôi không biết nhiều về cuộc sống của chị như chị biết về của tôi. Tôi đã không lâng nghe. Tôi đã không muốn lâng nghe.

Trong chuyến du lịch Đài Loan mùa hè này, tôi gặp Frank Yang, một trong những thần tượng của tôi. Điều tuyệt vời nhất mà tôi thấy ở Frank là khả năng lắng nghe và đón nhận những thông tin mới của anh. Tôi tự nhủ cũng muốn được như vậy. Nhưng có vẻ tôi vẫn chưa thực sự để tâm vào điều đó như tôi tưởng.

Daily Journal #5

00:55 12 10 2017

Câu chuyện về Cơ thể 52kg của tôi

Bây giờ là 11 giờ lẻ 3 phút tối, đã đến giờ để tôi đi ngủ.

Hôm nay đã là một ngày khá dài, với 5 tiếng học trên học viện ngốn trọn một buổi sáng. Rồi cả một buổi chiều quấn quýt bên cạnh cô Nhung và rục rịch chuẩn bị những công việc con con cho AIESEC. Cái tự hào nhất mà hôm nay tôi đã làm được là việc đi tập.

Nếu chỉ nhìn qua, hiếm có ai đoán tôi chỉ nặng có vỏn vẹn năm mốt, năm hai cân. Tự bản thân đánh giá, người tôi cũng không gầy quát queo khô heo hót như một cành cây già yếu héo mòn ngoài vườn.

414_max.jpg

Nhưng vấn đề năm ở hai cái bàn chân nhỏ bé tí xíu, trông gần như đến mức bị chậm phát triển hay dính phải một hình thức bại liệt ngắt đi khả năng vận động nào đó. Ngón cái và ngón giữa tạo thành vòng tròn bao trọn quanh hai cái cổ chân. Cái đùi khép hết mức nhưng vẫn hở một lỗ hổng ở giữa toang hoang như Moses rẽ biển cứu dân. Bắp chân của tôi ẩn hiện sau một làn lông rậm rạp như những thành phố vàng được giấu kín trong rừng nhiệt đới Nam Mỹ. Nó giống thành phố vàng không phải vì nó quý hiếm hay đẹp đẽ, giá trị gì; nó giống vì tôi đâu có bắp chân nào đâu! Rồi đến mông, cái bộ phận mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thấy mặc cảm khi lớn lên. Mông tôi tròn lẳn, nhỏ và bé xinh như hai bánh trung thu. Tôi tự cảm thấy mông mình sờ khá là thích, và mấy thằng con trai thân thiết cũng bảo như vậy. Nhưng về khoản nhìn thì nó thật là thảm hại.

Chân tôi rất nhỏ, và tôi đã bắt đầu cảm thấy tự ti về điều đó từ khoảng năm lớp 10. Tôi không bao giờ mặc quần jeans hay quần đùi soóc mà không cảm thấy ít nhiều tự ti về bản thân mình.

Nhưng cũng có cái hay của việc nhẹ cân như vậy. Tôi nhanh nhẹn trong di chuyển và uyển chuyển hơn trong vài thứ liên quan đến thể thao. Có lẽ do không cần tốn quá nhiều sức để vận chuyển khối lượng chân nên cơ thể tôi thừa năng lượng cho những việc khác. Và suy xét từ góc độ này, việc tự ti về chân của mình có lẽ xuất phát từ những giá trị và chuẩn mực mà xã hội đã đặt lên.

Hôm nay tôi đã tập chân và bụng. Front Squad, Lounge và Leg Extensions. Tôi cảm thấy mình đang tiến đến một điểm mâu thuẫn trong hệ thống gene đã định sẵn trong cái cơ thể này. Tôi muốn tập chân nhiều hơn nữa, không nhất thiết để đáp ứng hay làm hài lòng mỹ quan của những người xung quanh; mà là chứng minh với chính bản mình vươn lên cái đen đủi là có thể!

Daily Journal #4

11:28 10 10 2017