Nha Trang, 2 giờ 15 phút năm 2017

Bạn bè tôi giờ này đã ngủ say, bố tôi cũng vậy. Buổi tối mấy đứa có ngồi uống cà phê Mê Trang, một đặc sản nữa của Nha Trang, và bây giờ tôi có lẽ vẫn đang chịu ảnh hưởng của thuốc. Vẫn tỉnh như sáo vào cái giờ đáng lẽ tôi phải ngủ say lâu lắm rồi.

Tôi muốn xem phim. Tôi vừa mới xem phim với chúng nó. Tôi muốn dành thêm thời gian để dấn đầu óc mình vào những bộ phim khiêu khích hơn, lặng lẽ và tinh chỉnh sắc bén hơn, những bộ phim sẽ làm tôi hoang mang và sợ hãi.

Và cũng đột nhiên tôi muốn làm nghệ thuật, tôi muốn tạo ra cái gì, bất kỳ cái gì để nén một cảm xúc và bắt ra một cái đầu khác. Tôi đã có suy nghĩ như vậy khi đứng trước gương. Tôi cảm thấy mình có nghĩa vụ với khả năng và suy nghĩ của mình để sáng tạo.

Nhưng chỉ mới trưa nay, tôi đã run và khẽ giấu nhẹ đi nỗi sợ của việc trở nên tầm thường. Chẳng là tôi có kết bạn với những người nhỏ tuổi hơn tôi trên Facebook, những người vào câu lạc bộ Sealnet sau tôi, và vì lẽ đó, tôi tự gán lên mình một cái mác của thế hệ đi trước, có trách nhiệm chỉ dẫn và dạy các em những gì liên quan đến câu lạc bộ. Vấn đề nằm ở chỗ, đi kèm với cảm giác trách nhiệm kia là một cái bệ của niềm kiêu hãnh đòi hỏi sự tôn trọng và nhún nhường, cái bệ của cái tôi to lớn và mong manh. Khi nhìn thấy những người đến sau quá giỏi, quá xuất sắc, tôi tự hỏi liệu cái bệ của bản thân đang bị lung lay, hay đã bị đập bể từ lâu. Tôi không muốn trả lời câu hỏi đó, tôi không muốn thừa nhận cái bệ đó tồn tại.

Nhưng nó vẫn luôn ở đó, chắn ngang trong lồng ngực phập phồng, dễ dàng sụp ngay tại chỗ mỗi khi tôi bị kích động. Mà cũng thật dễ kích động: một bài post quá triết lí, những câu từ tiếng Anh quá mượt mà, trải chuốt, bóng bẩy và nét. Tôi sẽ tự viện các lí do để giữ cho đầu óc khỏi kêu gào: chúng nó có điều kiện phát triển hơn thì đương nhiên phải vậy, chúng nó muốn thể hiện, chúng nó cũng không giỏi đến mức đó, chỉ múa được vài lời thôi.

Những lời đó thì thầm từ trong đầu tôi, đi ra từ sự tự ti, mong manh của cái tôi. Tôi vẫn đang là nó. Để tách khỏi nó sẽ là những cú dứt đau đớn, đều đặn và có chủ ý.

An Ongoing Mind Exploration

I feel like it is important for me to meticulously document my thoughts, feelings and overall moods in the upcoming days.

I suspect meeting Frank Yang has triggered something inside me. I feel much more at ease. I can handle negative feelings without getting personal and emotional. I can objectively reassess my viewpoint and perspective.

Now, after a long time, I feel connected with my brother. I feel like I can put myself into his shoes withouth putting my own biases and personal preferences. I realized I have always been unfairly judgemental about him. I realized I have been projecting my own perspective on his circumstances. I realized I was being egotistical in my relationship with him. I realized he is not a failure I have been framing him to be. I neglected the many issues revolving around him, I didn’t factor in the difference in personality, in the upbringing of ours and other dramatical trama that he might have endured as a first-born son. I don’t want to keep on carrying a sense of disgust and hatred towards my brother. I want to care for him, get to know him and his world. I feel like I have been an asshole to him.

Frank Yang is the most curious man I have ever met and also the most knowledgable and wise man. I’m positive there is a correlation between these twos. I realized I have been so arrogant and naive in my approach to acquiring knowledge and wisdom. I ask too little questions and have too high of an opinion on myself. If Frank Yang took notes of everything I said, I should be paying close attention to anything anyone say. I feel like the most vantage point one could have is to listen, to receive.

So instead of jumping to a conclusion, I should ponder more, be more receptive and open to new ideas, new people and new experiences.

Một ngày ngắn

Ngày hôm nay bắt đầu từ 11h15, nếu bạn không tính khoảng thời gian tôi dành vào sau 12h đêm.

Noti điện thoại có vài thứ thú vị, và tôi dành 20 phút đầu ngày vào chúng. 11h43, tôi ngồi thiền. Đặt 20 phút đếm ngược, có lẽ sẽ bị khớp với giờ ăn trưa. Bố vào cố gọi tôi, dù biết tôi đang trong tư thế ngồi thiền. Một suy nghĩ đến trong đầu óc, nói rằng thế giới của tôi và bố thật khác biệt. Không biết cảm giác nhận ra con trai mình lớn lên và tự phát triển, đặt ra những con đường, giá trị riêng vủa mình thì ra sao nhỉ? Có lẽ sẽ nhiều người phủi đi, nói rằng đó chỉ là sự nông nổi, bồng bột của một thời thanh niên còn nhiều biến động tâm lý. Có lẽ vài ông bố sẽ thấy thú vị, tò mò với sự phát triển của con mình. Một đứa ăn cùng mâm, ngủ cùng nhà, nhưng lại có một thế giới quan khác đến vậy.

Không rõ bố tôi thuộc nhóm nào.

Buổi chiều, nằm ngủ trưa ôm mẹ và tỉnh dậy chỉ còn một mình trong phòng. Đã nhiều lần như vậy, từ khi tôi còn bé, hai mẹ con sẽ nằm ngủ trưa, và mẹ sẽ dậy sớm hơn, sửa soạn để tiếp tục đi làm. Có gì đó rất khó chịu và bất ổn về việc ngủ trưa, có thể việc bị “bỏ rơi” hồi nhỏ đóng góp phần nào vào cảm giác này.

Ngủ dậy lọ mọ đi mua hồ sơ rồi đi tập. Hôm nay tập một mình, không màng đến chuyện mang nước, rất khát. Cảm thấy không khí phòng tập có gì đó không ổn. Tôi cáu kỉnh và suy nghĩ nhiều trong khi tập, không phải một dấu hiệu tốt. Hôm qua là ngày tập chân, tôi có nhờ một anh chỉ cho tôi động tác deadlift, anh ta bảo tôi không tập được vì cơ chưa đủ giãn. Ngay lập tức tôi thấy tự ái. Và hôm nay gặp lại anh ta, có chút hậm hực, cáu và một mong muốn chứng tỏ bản thân.

Có lẽ một chút tác dụng của những ngày thiền đã đến, tôi không để những suy nghĩ tiêu cực cuốn mình theo. Tâm trạng vẫn bị ảnh hưởng bởi chúng, nhưng nhìn chung vẫn hoàn thành được bài tập.
Chiều tối, tôi đi nói chuyện với em họ, cái Linh Chi. Nó kém tôi 1 tuổi, tôi nên dành nhiều thời gian hơn với nó. Nó là một đứa nóng tính, tốt bụng và dám nghĩ, dám hành động. Nó đang đồng thời cân việc học, việc yêu, việc tự lo chuẩn bị du học và việc bán hàng. Nó luôn là một đứa chịu khó, lì đòn. Tôi ngưỡng mộ nó ở cái tính đấy.

Nó khen tôi vài câu, nói rằng nó ngưỡng mộ, rằng tôi có cá tính mạnh, một người đã nói là làm. Tôi thấy khá vui khi nghe mấy lời khen. Chợt nghĩ, có lẽ đây là phần tính của bố tôi truyền lại cho mình, cái tính nông cạn, thích những thứ hào nhoáng. Hoặc có thể đó là đặc tính chung của con người, ai mà chẳng muốn nhận lời khen.

Chủ nhật, ngày 9 tháng 7 2017

AFTER A GOOD WORKOUT


Đây là tâm trạng của tôi lúc này.

Hôm nay là ngày tập ngực và tay sau. Tôi nhớ rằng thứ 2 tuần trước, tức đã được khoảng 10 ngày, là một buổi tập ngực tệ. Có lẽ vì thời gian nghỉ hợp lí, cùng với thay đổi phương thức tập luyện, buổi tập hôm nay hiệu quả và sảng khoái hơn rất rất nhiều.

Tôi bỏ kế hoạch Brad Pitt, không còn gán mác 15 reps 3 sets và 3 bài tập sau khi theo được 6 tuần. Có lẽ đó là nền tảng đã xây dựng sức mạnh cho bây giờ, nhưng không còn được hiệu quả cho lắm. Chuyển sang số rep từ 6 đến 10, mức trung bình, tăng cân nặng, tăng số lượng bài tập. Và tôi cảm thấy cực kì sảng khoái.

Thậm chí còn bất ngờ với sự phát triển về sức mạnh của mình, sức bền và thể lực cũng tăng đáng kể. Bài tập dài gần gấp đôi mà đến cuối buổi vẫn vô cùng sung sức. Tôi phải dừng lại vì cơ thể có lẽ không thể tải thêm mà không gặp chấn thương.

Và giờ, tôi cảm thấy bay nhảy, cảm thấy nhẹ tênh, thấy dí dỏm, thấy tập trung và bình tĩnh. Như thể mọi tế bào trong cơ thể đều đã thuần phục trước ý chí bản thân. Tôi là người chủ của số phận của mình.

Đây là 1 cảm giác tuyệt vời!

Tại sao?

Ngủ trưa. Mạnh dạn khởi đầu. Khởi động kĩ càng. Không ngại sử dụng sự trợ giúp. Không ngại kêu to. Không ngại bộc lộ.

Tuyệt vời!

Diary no6 050317

Về nhà và nỗi sợ.
Gần 11h, tôi dành một ngày tại nhà. Ba tuần xa nhà có gì đó xa xăm. Tôi cứ ngỡ mình sẽ phải nhớ nhà lắm.

Nhưng có lẽ tôi đang dần thành một thằng con trai chai lì cảm xúc, hoặc cuộc sống tại Hà Nội của tôi đang trở nên thú vị hơn rất nhiều.

Hôm nay là Đêm hội dân gian tại Chuyên Bắc Ninh, sự kiện khá lớn. Tôi gặp rất nhiều bạn bè và người quen tại đây. Mặc dù phần nào cảm thấy được đón chào hơn, tôi vẫn cảm thấy lạc lõng. Cứ có gì đó buồn buồn, như thể tôi đang làm cái gì đó sai. Sâu thẳm là sai. Trực giác cứ rung lắc trong bụng tôi, gợi nhắc đầu óc ham chơi.

Toán. Nó bảo tôi vậy. Nó bảo tôi đi học toán đi. Toán.

Gần đây mọi việc đều chỉ cho tôi đến một đích. Tất cả những gì xảy đến đều hướmg tôi quay về một cái mớ bòng bong.

Cuộc đời muốn tôi học toán. Nghe có vẻ lạ lùng, nhưng tôi thực sự nghĩ có Đấng trên cao đang chỉ đường dẫn lối bằng những dấu hiệu này.

Cái môn chết tiệt này cứ lẽo đẽo làm phiền tôi phải đến 5 năm trời rồi.

Tôi chưa bao giờ thực sự cố gắng học toán kể từ năm lớp 7, tôi không còn dám học nữa. Tôi sợ nó. Tôi sợ phải quay lại từ đầu. Tôi sợ phải trải qua cái cảm giác bất lực, như thể cứ tự đập đầu vào tường hết lần này đến lần khác. Tôi thiếu niềm tin vào bản thân. Tôi sợ bị chê bai, trêu đùa bơur chúng bạn và thầy cô khi họ phát hiện ra tôi thực sự kém đến mức nào.

Và không phải lúc nào tôi cũng dám thẳng thắn nhìn nhận thế này. Thực ra trong lúc viết đống này thì tôi nên làm toán hơn.

Tôi luôn luôn nên làm toán. Mẹ kiếp.

Khi đời ném cho ta bài toán, ta phải giải cho chết mẹ nó đi.

Tôi sẽ dang tay và trao cái thân này cho toán.

It’s noon again. Another day of waking up late. I was awoke at around 10 but decided that I wanted to sleep in. Not necessary a bad thing, but seem like it does not help me building a good sleeping habit.

Nhung is beautiful. I’m so grateful that the first thing I saw in the day is her face, smiling over me with her lovely, big eyes. Her smile is so pure, so innocent, so angelic that it’s hard not to melt over and give her a little cuddle.

Good noon everybody and have lovely day. It was 12 o’clock when I woke up. I skipped yesterday and the day before that. I was in my home, feeling a bit lazy and eventually decided not to write. So it’s been today with a few things crossing my life.


READY FOR THE TEST?

The Test is coming in 4 days, but I no longer stress about it as much as I used to do. I can never be fully ready and I’m okay with that. No one can ever be completely ready for a test like this. There will always be something that you have overlooked, forgot to revise or never even come across. So it’s a lift from a mental burden to accept that we all have to jump into this without being one hundred percent ready.

And funny enough, this goes for life as well. You can never be full ready for something. There will always be doubts, fear and uncertainty ahead of us, things that operate out side of our control. Even if you have studied so hard, pushed through so many obstacles, spent all your time and effort, something can always go wrong: you can be too tired and not getting enough rest, or too anxious and lose your calm.

Life is chaotic and it has always been that way. We can accept that or be crippled by it. I can’t control everything and neither can you. There have been numerous times I launched myself into something that I’m not ready for. Sometimes it went to embarrassing failure; but it has also lead me to amazing things in life too. I would never have kissed a girl if I had waited to be ready. I would never have gone on amazing adventures if I had paused to search for the perfect opportunity. So in that sense, I have never been ready for them.

But don’t get me wrong, don’t get it twisted. Preparation is necessary. The failures I have made is mostly due to the lack of planning and preparation. It would be idiotic to take a risk that you have a 99% you will fail. We need to be calculated somewhat and meet the necessary requirements. You can’t expect to throw a grand, expansive party with zero plan on promoting, logistic, networking… I know this experience first hand, it’s a sour failure.

Pulling from opposite directions will get we far. One hand, you have to be grounded and realistic about what is required, what needs to be done. On the other hand, you have to accept that no matter what you do, things can always go sideways. That combo is what makes men great.


LAST PREPARATION: The 1/3

I have mentally prepared. I have got the mindset right. But a few things still need to be done. I still have to make one last revision on all three subjects: Math first, Literature second and English last.

I still have to be keep my mind sharp and not wonder into the ” I’m ready to die” mindset territory. There is still time for me to be opportunistic. In the last three, four days, I can still slip in some preparation that can tweak my skill set and improve my overall ability.

Today I will take my time and revise Math. I will look over carefully the basic formula of each branches. I will answer a few last remaining questions. And I will do one more Math test.

That’s for today. I will update before I go to bed.

OFF TRACK AND ON TRACK

Okay. So it’s almost noon and i have just woken up. Last night I fell off the wagon. I was supposed to go to bed at 11.15. But I ended up reading superhero comic, chatting to promote my event until 2. I was aware that I have crossed my promise. But I still did it. I still let myself slip off and be disorganized.

What should I do now? What should I feel? Should I punish myself for not keeping my own words? Should I feel ashamed and disgusted with my actions? Or should I be objective about the situation and figure out why I did what I did? Whatever the answer to those questions is, I don’t feel remorseful. I feel okay.

So the exam is coming in 8 days. I still have a lot of preparation to do. Or at least, I think I still have a lot of preparation to do. I still have to take Math tests, do more English test, memorize more Literature texts and essays. All of this is like a wrecking ball dragging my soul to the grown. It helps me stay grounded, but I’m not sure if I have become a slave to it or not. I keep feeling like I’m not enough, and will never be enough. And that feeling keep me uneased, irritated, grumpy and nervous.

I don’t want to feel that. And it may be true that I will never be enough. I will never score perfectly at each subject. I will never learn all what needs to be learned and make no mistake. It’s just a fact for me. So Khánh, please accept the truth and make amend with it. Be okay with your shortcoming. Be okay with your ability, your limitation. That won’t make you perfect, but it will take the unpleasant feeling away and let your mind have its well-needed peace.

So what do I really need?

I need to get to the core, the basic of each subject. My English is quite decent for now. So I need to concentrate on Math and Literature. Today I will do the Math test that my friend has sent to me yesterday. I have a Literature class at the evening. I will take 5 minutes after class, or in the class, to ask her about the fundamental framework of the literature essays.

Okay. Yesterday wasn’t all bad. I cleaned my bed, change the sheet and the pillow cover. That makes the bed much much more pleasant to sleep in. Oh, how I love the feeling of a clean, new sheet under my skin. It feels like an entire world is soft, gentle and caring. The room is still messy though. It needs a clean-up.

And I’m back at the gym. Yesterday was chest day. I got stronger since the previous work out. I wonder if taking one week break has anything to do with gaining more strength. I don’t talk to anyone at the gym. I want to, but I don’t. I get so insecure in the gym and retreat my mind into my head. I fear the judging look of others. I fear of being too small, too weak. That fear makes me want to push myself harder to prove my worth, but also cripples me from striking up new conversations.

I think that’s more of a disadvantage. Thanh also told me yesterday that he feels isolated whenever he hits the gym. It’s too raw, too animalistic. May be the gym enables us to face our hidden, suppressed emotion through the body. Without embracing it completely, we don’t properly process those trapped emotions. Thus further feeling insecure and lost.

And it’s hard to fully embrace a workout. It’s hard to scream, to yell, to grunt, to squeeze your face muscle. It’s hard because of the fear of being judged, being indecent in public, being too loud, too expressive. Most of us get into the gym and quietly pump some irons. Check our to-do list when it’s done and go home.

I am in the most of us. I still feel those insecurities. I still feel like the me that first hit the gym 4 years ago. I haven’t changed that much, no matter how well I try to convince myself. The gym doesn’t lie. I feel naked when I pick up that dumbell and start lifiting.

Why do I feel insecure? Why do I still fear of being judged? I have no answer. I still have a lot of inner work to do. Speaking of which, I need to get back to meditation. I didn’t meditate yesterday. And writing this has taken the place of meditation. Today, I will meditate right after the gym for 20 minutes.

Daily Journal #55

12h40 P.M

13 06 2017

Tiny flat.

LOSING MOMENTUM

I’m sleepy for most of today. I slept all morning. I played around until 3.30 in the afternoon. Then started to do some Math for 1 hour. Then was so bored that I meditated, took a shower and what not until 6.

I spent another 3 hours doing things.

Got back to my flat at 9.30. Then dozed off to sleep at 10. Woke up again but couldn’t sleep.

I feel like I’m losing my momentum. I feel like I’m losing the drive that I need to get things done in this precious time.

Oh boy.

Daily Journal #52

1h32 A.M

10 06 2017

Tiny Flat

4/4

The plan was to do one Math test, one English test and one Literature test a day.

I did exactly that for a day. The first day.

So technically, I failed. I did not do one Literature test a day. But I put in the hours, and it feels good.

Today I spend 1 hour learning English. Spending time with my friends.

Here are the plans for the next 4 days:

-1 mock Math test a day.

-1 mock English test a day.

-memorize 2 Literature Text a day.

Daily Journal #50

2.07 AM

Home.