Not That Busy!

Ngày thứ ba!

Công việc dồn dần, tưởng chừng ngập đầu nhưng cũng không tệ như tôi tưởng. Hiện tại tôi đảm nhiệm những vai trò sau:

-Học sinh năm nhất Học viện Ngoại giao

-Thành viên chưa chính thức của AIESEC in FTU Hanoi

Ha, có vẻ cũng chỉ có hai việc như vậy. Nhưng lúc nghĩ trong đầu thì luôn tự đặt lên cái mác “bận rộn” lên cuộc sống của mình. Đúng là phải dành rất nhiều thời gian cho AIESEC, đặc biệt trong những tuần, tháng sắp tới. Đúng là Ngoại giao không phải nơi nuôi nấng cái tâm lý thư thả, rảnh hơi mà mọi người vẫn hay đặt lên những năm tháng Đại học. Không cần so sánh đâu xa, đối với ba đứa cùng phòng, có lẽ cuộc sống tôi bận rộn hơn chúng nó. Bắt đầu từ việc đi học đều đặn mỗi sáng (với ngày thứ 5 sung sướng ngoại lệ), rồi đến những lịch thuyết trình liên tục, rồi đến việc thi cử chưa ngóng mà đã đến lúc nào không hay; cộng dồn với những buổi họp AIESEC vừa ngốn tiền vừa ngốn một khoảng thời gian kha khá mỗi tuần. Vài tuần vừa qua, tôi tự hào vì đặt bản thân vào những môi trường thử thách, và cũng nhiều lần phàn nàn theo kiểu khoe lén lút về những công việc bận rộn của mình. Tôi còn dừng việc đi dạy thêm, dừng cả kế hoạch học thiết kế và đồ họa trên máy tính, bỏ bê các kế hoạch tập tành và các thói quen như ngồi thiền, đọc sách.

 

Nhưng thú thực, tôi không nghĩ năng lực của mình chỉ dừng lại ở đây. Tôi nghĩ mình vẫn có thể làm nhiều việc hơn nữa, tận dụng thời gian tốt hơn nữa. Tôi vẫn có thể dậy sớm hơn mỗi ngày để nhét thêm nửa tiếng thiền, nửa tiếng đọc sách rồi mới thong thả đến lớp. Tôi vẫn có thể tập trung cao độ hơn trên lớp để giảm thời gian mày mò, tìm tòi lại ở nhà để hiểu bài giảng, hoặc thậm chí lên những kế hoạch ngay tại chỗ và triển khai động não luôn trong những giờ ra chơi. Tôi vẫn có thể di chuyển trên đường nhanh hơn. Tôi vẫn có thể hạn chế thời gian tôi dành cho mạng xã hội, chuyện phiếm linh tinh giữa những chặng lớn trong ngày. Tôi vẫn có thể rửa bát và tắm rửa, sinh hoạt nhanh hơn để sắp xếp được việc ngủ sớm.

reasons-the-dude-is-a-zen-master

Vẫn còn rất nhiều việc tôi có thể làm, trước khi tôi cho rằng mình quá bận rộn và đã hết sạch quỹ thời gian để học hỏi, để lên kế hoạch học tập, làm việc hay dành thời gian cho bản thân.

Thời gian là tài sản duy nhất tôi có dư dả lúc này. Tôi cần triệt tiêu bất kỳ thời gian “rảnh”. Thời gian để nhàn nhã, nhẹ nhàng với bản thân là cần thiết, nhưng nhất quyết không phải bây giờ.

Hiện tại, tôi suy nghĩ như vậy.

Daily Journal #3

11:42 09 10 2017

Advertisements

It’s the second day

Tôi trở về từ ngày thứ hai, cũng là ngày cuối của chuyến ReCo đầu tiên. Hai ngày là quá ngắn cho những con người mới toanh kịp giới thiệu và làm quen với nhau.

Tôi muốn viết về điểm xấu của bản thân hôm nay, đặc biệt trong lĩnh vực kết bạn mới.

Tôi không phải một người hòa đồng và dễ mến; phải mất đến mấy năm cấp 3 và giờ là mấy tháng đại học để nhận ra điều này. Từ nhỏ đến khi hết cấp 2, tôi vẫn luôn nghĩ mình là mẫu vui vẻ, hoạt bát, ai cũng chơi được, gặp gỡ ai cũng sẽ được quý và sẽ chẳng thể nào gặp khó khăn trong việc kết bạn. Nhưng rồi thực tế lại nói điều ngược lại: tôi mất gần năm lớp 10 để hình thành những mối quan hệ trụ cột cho bản thân, thậm chí phải mất cả 3 năm để phát triển mối quan hệ của mình với đám con trai trong lớp.

Tôi không phải gặp khó khăn trong mở lời và giao tiếp, nhưng luôn tồn tại một khoảng cách giữa tôi và những người khác. Có lẽ tôi đã vô thức tạo ra những khoảng cách đó. Tôi nhận ra mình hay giấu đi một phần của bản thân: ít khi nào tôi chia sẻ về những sở thích, thú vui và đam mê. Thay vào đó là sẽ cùng cố hòa mình theo những cuộc chuyện phiếm nhẹ nhàng, ít nói kiệm lời và thỉnh thoảng mới chịu xuất ra vài dòng suy nghĩ thật sự của mình. Tôi không nói vì lo mọi người sẽ đánh giá và đẩy mình sang một bên: tôi lo những đam mê và nhiệt huyết của mình sẽ bị dán cái những cái mác không hay, và tôi sẽ mất luôn cơ hội làm bạn với họ. Vì chẳng nhóm bạn đông vui nào thích nói về những vấn đề vĩ mô trên đây dưới đó.

Và tử việc liên tục phải tự căn chỉnh suy nghĩ, tính cách của mình đã dẫn đến một Cao Khánh chỉ xuất hiện kể từ những năm cấp 3 – một người không nói nhiều, không thích gắn bó và kết thân quá với ai và đặc biệt không phải là người của đám đông.

Điều này dẫn đến nhiều nỗi sợ và tự ti. Và vấn đề đến bây giờ vẫn còn như vậy.

Trong 2 ngày của ReCo tôi có trong mình ham muốn được học hỏi và giao tiếp, làm thân với càng nhiều người càng tốt. Họ đều là những AIESECer nên chắc hẳn cũng sẽ giỏi giang, xuất sắc. Vậy cớ sao tôi vẫn dè chừng và đề phòng?

Có lẽ việc tự làm người biên tập những suy nghĩ, chủ đề mà mình sẽ trình bày quá nghiêm ngặt đã đặt một nút thắt đậm sâu và khó gỡ.

Daily Journal #2

00:18 09102017

Cao Khánh’s Daily Journal

Xin chào bạn đọc và Cao Khánh tương lai, đây sẽ là bài viết/nhật ký hàng ngày đầu tiên trong một cơ số những bài tiếp theo.

Dạo gần đây mình không có viết nhiều lắm, có hơi lười trong việc nắm bắt các suy nghĩ và ký tự hóa chúng. Và đáng sợ hơn, mình đã có dấu hiệu ngần ngại trong việc bày tỏ ý kiến cá nhân. Có lẽ do vào những môi trường mới, gặp gỡ những con người mới mà mình bị rơi vào tâm lý này. Mình muốn tạo ấn tượng tốt, muốn tạo dựng những mối quan hệ tốt; và một cái giá phải trả là khóa miệng những lúc cần thiết.

Một nguyên nhân cho cái lười biếng này nữa: bận. Tự bản thân thấy dạo gần đây mình đã khá bận rộn. Việc cân đo và chia chác thời gian cho các dự án khác nhau, những công việc khác nhau và những kế hoạch cá nhân không hề dễ. Việc này đến việc khác đổ dồn lên và ngốn hết ngày như một cơn sóng nuốt bờ cát vàng ngây thơ.

Nhưng vấn đề không phải việc mình hay bạn có thời gian hay không – một lí do phổ biến mà mỗi người hay nói tự nói. 

Câu hỏi đáng lưu ý hơn: Các ưu tiên của ta như thế nào. Liệu mình có coi trọng việc tập gym cao đến mức mà dậy lúc sáng bảnh mắt để hành hạ cơ thể trước cả khi đi học; liệu mình có coi trọng việc viết lách để thức nốt 30 phút sau khi đã bù đầu mệt nhoài với đống sách vở trường lớp. Hay liệu ta có kiếm được 30 phút để ngồi thiền, khi mà đang ngập đầu trong các dự án?

Hôm nay, mình quyết định sẽ ưu tiên việc viết nhật ký cá nhân. Mình coi trọng khả năng viết. Đó là một kỹ năng mình may mắn đã đánh thức cách đây hơn một năm, và vẫn còn một khoảng dài để mình phát triển thêm.

Nhưng mục đích chính của dự án nhỏ này nằm đặt tại nơi khác. Mình muốn dành thời gian cho bản thân nhiều hơn. Mình muốn mỗi ngày đều có một khoảng lặng cho bản thân sáng tạo, chiêm nghiệm và suy nghĩ, dù cho 24h vừa qua có hổ đốn và điên loạn đến đâu. Mình muốn tạo mỏ neo để cân lại cái tâm trí mỏng manh như bong bóng.

Vì thế, bây giờ mình viết! Hôm nay là Hội thảo Khu vực của AIESEC năm 2017, buổi gặp gỡ của 3 Chi nhánh Địa phương, một ngày bận rộn.

A is for AIESEC

Daily Journal #1

I took LSD on our 300th days

Hôm nay, tôi thử một miếng tép. Tôi ngậm nó, nằm cạnh tôi là chị Nhung.

Cũng lắng nghe vài lời khuyên từ trên mạng, tôi liệt kê vài câu hỏi bản thân muốn mình trả lời trong trạng thái khác. Chuẩn bị chỗ nằm, âm nhạc và có chị Nhung. Nhìn lại từ bây giờ, nếu hôm nay không có một người làm cảng neo, chuyện có thể sẽ còn tệ hơn rất nhiều. Tôi chuẩn bị như vậy cho chuyến phê này.

Rồi tôi đến trạng thái đó. Dây thần kinh nổ lách tay. Mọi thừ bắt đầu thay đổi và chao đảo. Rồi tôi nghe nhạc. Âm thanh và hình ảnh lặp thành các tiết tấu. Tiếng bass thì trần nhà cũng rung. Khả năng soi chi tiết và nhìn tổng thể tôi bị mất, vì vậy cảm giác mọi vật đang bập bùng, mờ rồi sắc nét, rồi lại mờ. Các hình ảnh và âm thanh lúc này hòa quện xoắn lại và đan cài lẫn nhau. Mắt cô Nhung cũng thành mặt trăng. Xương gò má cô là dải đất uốn lượn của Ninh Thuận, cũng chính là đít xe Vespa.

Mỗi 1 chi tiết, tôi thấy được các ràng buộc với toàn bộ các chi tiết khác: Cùng là cô Nhung ngồi trước tôi ăn bánh Trung thu, tôi thấy 3 hình ảnh với một bố cục (ngoài với cái thực của cô Nhung). Tôi thấy hình ảnh của những bà cô vương giả tại những năm xưa của Việt Nam quê. Tôi thấy một quý bà người Pháp đang uống rượu cùng tôi trên bãi biển dài nắng che dù. Tôi thấy cả những người mẹ đang đợi con ở bệnh viện.

Có lẽ lúc đó, cái nào thật, cái nào là ảo, chỉ có tâm trạng tôi quyết được thôi.

Rồi tôi hoảng loạn. Tôi nghĩ tôi đã mất khoảng vài giây, vài phút hoàn toàn không hiểu mình đang ở đâu. Tôi thấy hơi sợ về những thứ rợn ngợp mà tôi thấy lúc đó. Ngăn ngăn xếp xếp lập đi lập lại của vạn vật cứ copy và paste lại chính nó. Xoắn tít lên.

Tôi không có khái niệm thời gian lúc đó, không trước sau, trên dưới. Toàn bộ câu hỏi tôi chuẩn bị? Bị quên rồi. Tôi cần một thứ kiên cố để bấu víu lại, một vật bất biến hoàn toàn khách quan mà tôi có thể tin. Tôi tin Nhung, nên tôi nhìn sang Nhung để hỏi lại về sự tỉnh táo của mình.  Nhưng rồi chị cũng trở nên rung rinh. Dưới cái ánh mắt kia, tôi sợ những cảm xúc có thể trốn dưới đó. Và tôi biết, lúc trip, chỉ còn có mình tôi.

Nhung cũng không thể giúp nổi tôi nữa.

Lúc đó tôi đã phát hoảng thật sự. Không rõ tại sao tôi lại đang cảm thấy thế này, tôi có đang bị ốm không, thế này có bình thường không? Tôi hỏi bản thân mấy câu đó.

Rồi tôi vồ lấy và ôm hôn Nhung để nắm lấy cái gì thật nhất tôi biết. Tôi muốn hôn, ôm và chà sát với một cơ thể sống nào đó. Và tôi nhớ rằng chúng tôi đã làm tình.

Rồi tôi nằm nghỉ đến vài phút, dần dần chấn chỉnh lại được tâm lý

……

Có những thay đổi về những khái niệm cơ bản: ranh giới giữa có và không trở nên như nhảy lầu tự tử. Tôi mất đi tính định hướng cá nhân, nhưng tôi thấy các hình khối, khuôn tắc lặp đi lặp lại. Vì vậy, tôi sợ rằng mình mất hết lí trí hay going next level geniuz Tôi trở nên vô cùng ích kỷ và chỉ quan tâm đến giữ gìn sự tồn tại của cái bản thể này, tôi đã vồ lấy và cấu víu mọi thứ, mọi vật hay mọi người khác.

———

Trên quá trình hồi phục về trạng thái bình thần, tôi thấy yêu cuộc sống của Cao Khánh và vạn vật trong đó hơn hẳn. Có lẽ người ta phê, người ta say là để bịt mặt nhắm mắt nhảy từ A đến Z. Rồi từ đó ta lần lại hiện tại, thưởng thức lại toàn bộ vạn vật lại trên chặng đường ta đi. Tôi thấy vui và nhẹ nhàng hơn vì mình đã luôn hành xử với những gì tôi cảm nhận là đúng, dù điều đó có đòi hỏi một sự bóc phốt, phơi trần những thứ xấu xí, bẩn thỉu, ngoi ngóp bên dưới.

Lùi lại một chút và rút ra cái nhìn toàn cảnh hơn. Đây là mọi thứ kết đọng lại: tôi không đặt nổi tên, chỉ dám xin in lại.

Dưới ảnh là cô người yêu tôi, cô Lưu Nguyên Nhung, sau khi hoàn thành được một tấm bảng, của một buổi chụp hình, của quá trình khởi đầu một sự nghiệp foodphotographer hứa hẹn. Cô đang hãnh diện và hạnh phúc đầy đủ với cái tấm bìa dưới. Dù biết mình còn chưa rõ mình là ai, mình giỏi đến đâu, thế giới này phức tạp đến mức nào, cô vẫn cứ cười!

Nha Trang, 2 giờ 15 phút năm 2017

Bạn bè tôi giờ này đã ngủ say, bố tôi cũng vậy. Buổi tối mấy đứa có ngồi uống cà phê Mê Trang, một đặc sản nữa của Nha Trang, và bây giờ tôi có lẽ vẫn đang chịu ảnh hưởng của thuốc. Vẫn tỉnh như sáo vào cái giờ đáng lẽ tôi phải ngủ say lâu lắm rồi.

Tôi muốn xem phim. Tôi vừa mới xem phim với chúng nó. Tôi muốn dành thêm thời gian để dấn đầu óc mình vào những bộ phim khiêu khích hơn, lặng lẽ và tinh chỉnh sắc bén hơn, những bộ phim sẽ làm tôi hoang mang và sợ hãi.

Và cũng đột nhiên tôi muốn làm nghệ thuật, tôi muốn tạo ra cái gì, bất kỳ cái gì để nén một cảm xúc và bắt ra một cái đầu khác. Tôi đã có suy nghĩ như vậy khi đứng trước gương. Tôi cảm thấy mình có nghĩa vụ với khả năng và suy nghĩ của mình để sáng tạo.

Nhưng chỉ mới trưa nay, tôi đã run và khẽ giấu nhẹ đi nỗi sợ của việc trở nên tầm thường. Chẳng là tôi có kết bạn với những người nhỏ tuổi hơn tôi trên Facebook, những người vào câu lạc bộ Sealnet sau tôi, và vì lẽ đó, tôi tự gán lên mình một cái mác của thế hệ đi trước, có trách nhiệm chỉ dẫn và dạy các em những gì liên quan đến câu lạc bộ. Vấn đề nằm ở chỗ, đi kèm với cảm giác trách nhiệm kia là một cái bệ của niềm kiêu hãnh đòi hỏi sự tôn trọng và nhún nhường, cái bệ của cái tôi to lớn và mong manh. Khi nhìn thấy những người đến sau quá giỏi, quá xuất sắc, tôi tự hỏi liệu cái bệ của bản thân đang bị lung lay, hay đã bị đập bể từ lâu. Tôi không muốn trả lời câu hỏi đó, tôi không muốn thừa nhận cái bệ đó tồn tại.

Nhưng nó vẫn luôn ở đó, chắn ngang trong lồng ngực phập phồng, dễ dàng sụp ngay tại chỗ mỗi khi tôi bị kích động. Mà cũng thật dễ kích động: một bài post quá triết lí, những câu từ tiếng Anh quá mượt mà, trải chuốt, bóng bẩy và nét. Tôi sẽ tự viện các lí do để giữ cho đầu óc khỏi kêu gào: chúng nó có điều kiện phát triển hơn thì đương nhiên phải vậy, chúng nó muốn thể hiện, chúng nó cũng không giỏi đến mức đó, chỉ múa được vài lời thôi.

Những lời đó thì thầm từ trong đầu tôi, đi ra từ sự tự ti, mong manh của cái tôi. Tôi vẫn đang là nó. Để tách khỏi nó sẽ là những cú dứt đau đớn, đều đặn và có chủ ý.

An Ongoing Mind Exploration

I feel like it is important for me to meticulously document my thoughts, feelings and overall moods in the upcoming days.

I suspect meeting Frank Yang has triggered something inside me. I feel much more at ease. I can handle negative feelings without getting personal and emotional. I can objectively reassess my viewpoint and perspective.

Now, after a long time, I feel connected with my brother. I feel like I can put myself into his shoes withouth putting my own biases and personal preferences. I realized I have always been unfairly judgemental about him. I realized I have been projecting my own perspective on his circumstances. I realized I was being egotistical in my relationship with him. I realized he is not a failure I have been framing him to be. I neglected the many issues revolving around him, I didn’t factor in the difference in personality, in the upbringing of ours and other dramatical trama that he might have endured as a first-born son. I don’t want to keep on carrying a sense of disgust and hatred towards my brother. I want to care for him, get to know him and his world. I feel like I have been an asshole to him.

Frank Yang is the most curious man I have ever met and also the most knowledgable and wise man. I’m positive there is a correlation between these twos. I realized I have been so arrogant and naive in my approach to acquiring knowledge and wisdom. I ask too little questions and have too high of an opinion on myself. If Frank Yang took notes of everything I said, I should be paying close attention to anything anyone say. I feel like the most vantage point one could have is to listen, to receive.

So instead of jumping to a conclusion, I should ponder more, be more receptive and open to new ideas, new people and new experiences.

Một ngày ngắn

Ngày hôm nay bắt đầu từ 11h15, nếu bạn không tính khoảng thời gian tôi dành vào sau 12h đêm.

Noti điện thoại có vài thứ thú vị, và tôi dành 20 phút đầu ngày vào chúng. 11h43, tôi ngồi thiền. Đặt 20 phút đếm ngược, có lẽ sẽ bị khớp với giờ ăn trưa. Bố vào cố gọi tôi, dù biết tôi đang trong tư thế ngồi thiền. Một suy nghĩ đến trong đầu óc, nói rằng thế giới của tôi và bố thật khác biệt. Không biết cảm giác nhận ra con trai mình lớn lên và tự phát triển, đặt ra những con đường, giá trị riêng vủa mình thì ra sao nhỉ? Có lẽ sẽ nhiều người phủi đi, nói rằng đó chỉ là sự nông nổi, bồng bột của một thời thanh niên còn nhiều biến động tâm lý. Có lẽ vài ông bố sẽ thấy thú vị, tò mò với sự phát triển của con mình. Một đứa ăn cùng mâm, ngủ cùng nhà, nhưng lại có một thế giới quan khác đến vậy.

Không rõ bố tôi thuộc nhóm nào.

Buổi chiều, nằm ngủ trưa ôm mẹ và tỉnh dậy chỉ còn một mình trong phòng. Đã nhiều lần như vậy, từ khi tôi còn bé, hai mẹ con sẽ nằm ngủ trưa, và mẹ sẽ dậy sớm hơn, sửa soạn để tiếp tục đi làm. Có gì đó rất khó chịu và bất ổn về việc ngủ trưa, có thể việc bị “bỏ rơi” hồi nhỏ đóng góp phần nào vào cảm giác này.

Ngủ dậy lọ mọ đi mua hồ sơ rồi đi tập. Hôm nay tập một mình, không màng đến chuyện mang nước, rất khát. Cảm thấy không khí phòng tập có gì đó không ổn. Tôi cáu kỉnh và suy nghĩ nhiều trong khi tập, không phải một dấu hiệu tốt. Hôm qua là ngày tập chân, tôi có nhờ một anh chỉ cho tôi động tác deadlift, anh ta bảo tôi không tập được vì cơ chưa đủ giãn. Ngay lập tức tôi thấy tự ái. Và hôm nay gặp lại anh ta, có chút hậm hực, cáu và một mong muốn chứng tỏ bản thân.

Có lẽ một chút tác dụng của những ngày thiền đã đến, tôi không để những suy nghĩ tiêu cực cuốn mình theo. Tâm trạng vẫn bị ảnh hưởng bởi chúng, nhưng nhìn chung vẫn hoàn thành được bài tập.
Chiều tối, tôi đi nói chuyện với em họ, cái Linh Chi. Nó kém tôi 1 tuổi, tôi nên dành nhiều thời gian hơn với nó. Nó là một đứa nóng tính, tốt bụng và dám nghĩ, dám hành động. Nó đang đồng thời cân việc học, việc yêu, việc tự lo chuẩn bị du học và việc bán hàng. Nó luôn là một đứa chịu khó, lì đòn. Tôi ngưỡng mộ nó ở cái tính đấy.

Nó khen tôi vài câu, nói rằng nó ngưỡng mộ, rằng tôi có cá tính mạnh, một người đã nói là làm. Tôi thấy khá vui khi nghe mấy lời khen. Chợt nghĩ, có lẽ đây là phần tính của bố tôi truyền lại cho mình, cái tính nông cạn, thích những thứ hào nhoáng. Hoặc có thể đó là đặc tính chung của con người, ai mà chẳng muốn nhận lời khen.

Chủ nhật, ngày 9 tháng 7 2017

A DETERMINATION SIT REPORT

I have been on my journey to spiritual pursuit for almost 2 weeks now. I have meditated for almost 10 hours over the course of 12 days, consistently and substantially more than what I have done in the last year. I’m serious this time.

Today, I tried the “Determination Sit”, a method which I learned from Leo, a spiritual and self-development, virtual mentor of mine, who learned from the zen master Shinzon Young. Last year, I tried this and was able to sit for 40 minutes without moving. Eyes gazing into the darkness of the night, I was motionless. My mouth started to water as I drew my breaths, I wetted my whole shirt. That was intense.

Today, I sat for 1 hour and 4 minutes. I aimed for 2 hours. I got distracted and gave in to the urge of getting up. Nevertheless, the number is impressive comparing to the last time.

This time, I fixed my eyes on a specific spot on the balcony of the house right across my room, being like about 4 meters away. 

And I have not once look away from that spot, but the imagery I perceived was crazy. From just a small, concrete part of a balcony, I saw the skeleton head of the Terminator, an eel, an old man with a beard, a raging shark bursting out of the surface and all kinds of shit. Between me and the spot is my window, which is covered with aluminum bars. And I guess my spacial sensor was over stimulated, as I saw much more bars, or the spot would be zoomed out, turning into a little rectangle far away, neatly divided by the window bars. I blinked, squinted my eyes and these changes would become more apparent. Near the end of my sitting, I let go the control of concentrating on the clear vision, and the whole imagery melted and dripped down in half a second. That was the most Oh shit! moment of this entire session.

About technique, this time I was pretty solid. My eyes were open so I was much more alert. Additionally, I just took a shower so my whole body eased out more easily and loosely. I tried the Do-Nothing method: letting whatever happens happenned and dropping all intention of controlling attetion. I still got trapped along the way, inadvertently controlling the attetion, cutting out the stream of my consciousness. But overall, great progress has been made in terms of relaxing, deep concentration.

Another technique I used was the Looking Inquiry: repeatingly asking myself:”Who am I?” and trying to come up with an honest answer, an answer based on feelings and intuition, not logic nor thoughts. I got nowhere, but I will say that my concentration was much deeper than I have ever went in meditation sessions.

Also, I received one interesting mini insight. Why was I seeing those imagery? Why can’t I see that spot for what it actually is, which is just paint, concrete and dust? Why does my mind constantly try to re-paint it with my shit? Asking myself these question was quite fascnitating. May be it’s the ego that’s always desperately trying to seperate us from reality. I’m not sure. May be tomorrow I will dive deeper.

But for today, it was a good meditation session.

18h56 12 07 2017

AFTER A GOOD WORKOUT


Đây là tâm trạng của tôi lúc này.

Hôm nay là ngày tập ngực và tay sau. Tôi nhớ rằng thứ 2 tuần trước, tức đã được khoảng 10 ngày, là một buổi tập ngực tệ. Có lẽ vì thời gian nghỉ hợp lí, cùng với thay đổi phương thức tập luyện, buổi tập hôm nay hiệu quả và sảng khoái hơn rất rất nhiều.

Tôi bỏ kế hoạch Brad Pitt, không còn gán mác 15 reps 3 sets và 3 bài tập sau khi theo được 6 tuần. Có lẽ đó là nền tảng đã xây dựng sức mạnh cho bây giờ, nhưng không còn được hiệu quả cho lắm. Chuyển sang số rep từ 6 đến 10, mức trung bình, tăng cân nặng, tăng số lượng bài tập. Và tôi cảm thấy cực kì sảng khoái.

Thậm chí còn bất ngờ với sự phát triển về sức mạnh của mình, sức bền và thể lực cũng tăng đáng kể. Bài tập dài gần gấp đôi mà đến cuối buổi vẫn vô cùng sung sức. Tôi phải dừng lại vì cơ thể có lẽ không thể tải thêm mà không gặp chấn thương.

Và giờ, tôi cảm thấy bay nhảy, cảm thấy nhẹ tênh, thấy dí dỏm, thấy tập trung và bình tĩnh. Như thể mọi tế bào trong cơ thể đều đã thuần phục trước ý chí bản thân. Tôi là người chủ của số phận của mình.

Đây là 1 cảm giác tuyệt vời!

Tại sao?

Ngủ trưa. Mạnh dạn khởi đầu. Khởi động kĩ càng. Không ngại sử dụng sự trợ giúp. Không ngại kêu to. Không ngại bộc lộ.

Tuyệt vời!

ĐÃ 2 TUẦN

Đã 2 tuần từ khi tôi thi xong, và cũng đã 2 tuần từ lần cuối tôi viết WordPress. Tôi không thực sự bỏ hẳn việc viết, cũng có 2 3 post Facebook, 2 3 cái note nho nhỏ cho bản thân. Nhưng nhìn chung, tôi đã lười hơn rất nhiều trong việc viết lách. Và có lẽ đã đến lúc đặt lại bản thân vào nếp viết lách hàng ngày.

Và trong 2 tuần vừa rồi, không có quá nhiều chuyện xảy ra. Phần lớn thời gian tôi dành ở Bắc Ninh. Tôi đã bắt đầu ngủ sớm hơn và dậy sớm hơn. Buổi sáng cố gắng đi cùng bố mẹ vào nhà kho của gia đình để phụ đỡ một phần.

Bố mẹ tôi là những con người lao động chăm chỉ. Hồi nhỏ tôi không nhận ra điều này, bởi lẽ không có nhiều hình mẫu hộ gia đình khác để đối chiếu và so sánh. Cả hai bên nội ngoại của tôi đều làm kinh doanh buôn bán. Cái nghề đòi hỏi sự tự lực, sự xông pha và bền bỉ ngày này qua ngày khác. Không có cuối tuần, không có 2 tuần nghỉ lễ Tết. Và cứ như vậy, đã hơn hai chục năm nhà tôi làm việc. Tôi hay cho rằng bố lười biếng. Suy nghĩ kĩ, đây là một nhận định không công bằng, vì thước đo của độ chăm chỉ là mẹ tôi, người làm việc năng nổ và hăng say nhất tôi biết. Mẹ hay nói một ngày cần dài thêm 2 đến 3 tiếng nữa thì mẹ mới gánh hết được tất cả các việc. Mẹ vừa phải xoay sở giữa việc làm trụ cột chỉ huy công ty gia đình, làm một người vợ ân cần, quan tâm, một người mẹ lo lắng, nghiêm khắc, một người con dâu nhẫn nhịn, biết điều, một người con gái hiếu thảo, thương cha mẹ, anh em họ hàng. Một đống các vai trò và trách nhiệm như vậy, đôi khi mẹ hay cáu kỉnh, hay than phiền mệt mỏi. Nhưng không sao, tôi vẫn vô cùng ngưỡng mộ và trân trọng những nỗ lực của mẹ.

Giúp đỡ cha mẹ ở kho, phần nào trong tôi lại cảm thấy mình đang lãng phí thời gian. Khách ra khách vào không đều, lúc bận lúc nhàn rỗi, có lúc thì tôi chạy đôn chạy đáo bê vác, lúc khác thì lại ngồi cả ngày nhìn điện thoại. Và có lẽ các kế hoạch tôi đề ra sẽ không bao giờ được thực hiện nếu tôi tiếp tục thụ động và lười suy nghĩ như hiện tại. 

Đã 2 tuần nhưng tất cả tôi có là những ý tưởng. Tôi vẫn còn một vlog và một phim tài liệu cần làm. Vẫn còn hai bài test cần làm. Ứ đọng và trì trệ không tốt chút nào. Và hôm qua, món quà đại học của chị Nhung đã đến. Một chiếc tripod của riêng tôi kèm theo một miếng đính kèm điện thoại. Nếu tiếp tục không hành động, tôi chỉ là một thằng giỏi nói mồm.

Nhưng không phải hai tuần qua không có gì tốt xảy ra. Tôi đã nề nếp hơn trong việc ngồi thiền, đã đạt mốc 25 phút. Cơ thể cũng đã tăng thêm một chút cân nặng sau khi trở về nhà, kế hoạch tập gym cũng đã đổi một chút. Deadlift và Squat thật thú vị. Tuy khá đau đớn và khắt khe, nhưng tôi thích chúng. Hôm nay là ngày tập vai, nhưng có lẽ tôi sẽ chuyển sang tập ngực thì hợp lí hơn.

Và từ hôm nay, tôi sẽ tiếp tục daily journaling (hoặc ít nhất 3 ngày 1 lần)

DAILY JOURNAL #63

9H30 05 07 2017

N’s